Mơ ước và hoài bão tuổi trẻ...
-------------
Để sáng tạo tương lai, cần bắt đầu bằng một ước mơ. Có người đã từng hỏi tôi rằng: “ Ước mơ là gì? ’’. Đối với tôi, ước mơ hay chính là những khao khát, những thứ mình ước, mong muốn đạt được và muốn vươn tới nó, mong muốn mà ta luôn cố gắng để hiện thực hóa trong tương lai. Nếu như cuộc đời là một con đường dài nhiều ngã rẽ, thì ước mơ chính là đích đến của con đường ấy. Có ước mơ là chúng ta có thêm động lực để phấn đấu. Ước mơ, khát vọng giống như chiếc đồng hồ báo thức, đánh thức ta mỗi lúc còn chênh vênh, vô định trên bước đường đời. Ước mơ với mỗi người là khác nhau. Có những ước mơ giản dị, là nụ cười trên môi những đứa con của cô bán hàng rong giữa dòng đời thường nhật. Có ước mơ lớn lao, muốn trở thành tỉ phú của cậu học trò còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Chẳng ai đánh thuế những ước mơ, ước mơ rất diệu kì nhưng không hề khó để có được. Nếu không mơ, sống không có khát vọng, hoài bão thì đâu là câu trả lời cho những hành động bạn đang làm hàng ngày, những nỗ lực mà bạn đang bỏ ra? Nếu không phải là mong muốn, ước vọng về một nền hòa bình độc lập cho dân tộc, thì người thanh niên Nguyễn Tất Thành trong một ngày tháng 6 năm ấy làm sao có thể can đảm, dũng cảm rời bến cảng Nhà Rồng để chính thức bắt đầu cuộc hành trình đi tìm đường cứu nước? Nếu không phải là ước mơ về những năm tháng say mê học hỏi trên giảng đường đại học, thì làm sao hàng ngàn sĩ tử có thể quyết tâm ôn luyện, học tập từng ngày như vậy? Con đường đời sẽ bớt những sai lầm không đáng có nếu ta xác định được đích đến, ước mơ của bản thân mình. Thật đáng buồn, đáng phê phán những cuộc đời vô nghĩa, những con người sống mà không có khát vọng, hoài bão. Ước mơ không phải là mơ mộng hão huyền, những dự định là ước mơ tốt đẹp khi dự định ấy nằm trong khả năng cố gắng của bạn, những dự định mà bạn có thể hoàn thành bằng lòng quyết tâm, kiên trì và lương thiện. Viết về ước mơ, tôi tự nhìn lại mình, nhận thức được vai trò của ước mơ trong cuộc sống và sẽ tận tâm, tận hiến, hết mình để hiện thực hóa ước mơ tôi. Ở trên đời, mọi chuyện sẽ không có gì khó khăn nếu ước mơ của mình đủ lớn. Hãy mơ đến những điều có thể, hãy chứng minh cho cả thế giới biết rằng nó không phải là viển vông mà là có thật. Một ước mơ lớn lao không bao giờ là ước mơ xa vời, một người chỉ sợ hãi vì nghĩ rằng bản thân không thể làm được. Mỗi chúng ta hãy tự tạo cho mình một ước mơ, hi vọng. Nếu tuổi trẻ là một màu thì thật là phí, hãy cứ mạnh mẽ đổi diện với chính mình, có thể là niềm vui, có thể là nỗi buồn nhưng nếu ta cố gắng, ta sẽ cảm thấy thật đáng tự hào. Vì chúng ta còn trẻ, hãy mơ ước thật nhiều và công sức của chúng ta sẽ được đền đáp xứng đáng. “Đủ nắng hoa sẽ nở. Đủ gió chong chóng sẽ quay. Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy” và chắc chắn đủ ước mơ bạn sẽ gặt hái được thành công.
Đề bài: Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường cũ. Hãy viết thư cho một bạn học hồi ấy kể lại buổi thăm trường đầy xúc động đó.
----------------------------
Thái Nguyên, ngày ... tháng 11 năm 2042
........................ thân mến!
Dạo này công việc có thuận lợi không? Cậu và gia đình cậu thế nào? Mọi người vẫn khỏe chứ? Còn mình thì vẫn khỏe.
Cậu biết không, hè vừa rồi, tớ vừa về thăm ngôi trường cũ đấy. Mới đó thôi mà chúng mình đã xa nó hơn 20 năm rồi còn gì. Đúng là thời gian trôi qua chẳng chờ đợi ai bao giờ, mới ngày nào còn là một học sinh lớp 9 anh chị lớn của trường, ấy vậy mà sau 20 năm đã trở thành một người trưởng thành tất bật với bao bộn bề của cuộc sống. Tớ tìm về mái trường xưa đúng dịp kỷ niệm thành lập trường, bao cảm xúc ùa về như một làn gió mát thổi qua tâm hồn. Tuy chúng ta đã trưởng thành, đã lớn lên, biết tự đứng trên đôi chân của chính mình, nhưng tớ vẫn không sao quên được những kỉ niệm của tuổi học trò ngây thơ, đáng yêu.
Không hiểu sao, trên đường trở về thăm trường cũ tớ cảm thấy hồi hộp đến kì lạ dù nhà tớ cách trường cũng không có bao xa cũng không phải là không đi qua bao giờ nhưng mục đích lần này lại khác, có những cảm xúc khác. Xuống xe bước vào, những ngày xưa của chúng ta chợt ùa về ngọt ngào như giọt sương đêm đọng lại trên nhị hoa thơm yên ả... Đôi tay tớ run run và đôi chân tớ khựng lại,



.png)